Truyện ngắn

Bức tranh của em gái tôi

- Này,em không để chúng nó yên được à?

Nó vênh mặt:

- Mèo mà lại!Em không phá là được…

Một hôm,tôi bắt gặp nó nhào một thứ bột gì đó đen sì,trông rất sợ,thỉnh thoảng lại bội ra cổ tay.Trời ạ,thì ra nó chế thuốc vẽ.Thảo nào các đít xoong chảo bị nó cạo trắng cả.Tôi quyết định bí mật theo dõi em gái tôi.Sau khi có vẻ đã hài lòng,nó lôi trong túi ra bốn lọ nhỏ,cái màu đỏ,cái màu vàng,cái màu xanh lục…đều do nó tự chế.Nó đưa mắt canh chừng rồi lại nhét vào túi sau khi cho màu đen nhọ nồi vào một cái lọ bỏ không.Xong,nó vui vẻ chạy đi làm những việc bố mẹ tôi phân công,vừa làm vừa hát,có vẻ vui lắm.

Nhưng mọi bí mật của Mèo cuối cùng cũng bị bại lộ.Hôm đó chú Tiến Lê-hoạ sĩ,bạn thân của bố tôi-đưa bé Quỳnh đến chơi.Vớ được bạn gái,nó mừng quýnh lên.Hai đứa lôi nhau ra vườn.Tai đây,Mèo đưa những bức tranh nó vẽ giấu ra cho bé Quỳnh xem.Chỉ thấy bé Quỳnh thỉnh thoảng reo lên khe khẽ.Lát sau,bé Quỳnh chạy vào nhà thì thầm gì đó với chú Tiến Lê khiến chú phải xin phép bố tôi theo bé Quỳnh ra vườn.Lúc đó,tôi mải mê chơi với chiếc diều nên không biết có chuyện gì xảy ra.Chỉ thấy từ ngoài trở vào,mặt chú Tiến Lê rạng rỡ lắm:

- Anh chị có phúc lắm rồi.Anh có biết con gái anh là một thiên tài hội hoạ không?

Chú trải sáu bức tranh do Mèo vẽ trước mặt bố tôi.Đến lượt bố tôi ngây người ra như không tin vào mắt mình.

- Con gái tôi vẽ đây ư?Chả lẽ lại đúng là nó,cái con Mèo hay lục lọi ấy?

Và không kìm được,ôm thốc Mèo lên:

- Ôi,con đã cho bố một bất ngờ quá lớn.

Mẹ tôi vừa về,kịp nghe và kịp chứng kiến tất cả,cũng không kìm được xúc động.Theo chú Tiến Lê thì những bức tranh của Mèo rất độc đáo,có thể đem đóng khung treo ở bất cứ phòng tranh nào.Bố mẹ tôi rất tin vào thẩm định của chú Tiến Lê.Chú còn hứa sẽ giúp em gái tôi để nó phát huy tài năng.

Kể từ hôm đó,mặc dù mọi chuyện vẫn như cũ trong căn nhà của chúng tôi,nhưng tôi luôn cảm thấy mình bất tài nên bị đẩy ra ngoài.Những lúc ngồi bên bàn học,tôi chỉ muốn gục xuống khóc…

Tôi chẳng tìm thấyở tôi một năng khiếu gì.Và không hiểu sao tôi không thể thân với Mèo như trước kia được nữa.Chỉ cần một lỗi nhỏ ở nó là tôi gắt um lên.

Tôi quyết định làm một việc mà tôi vẫn coi khinh, xem trộm những bức tranh của Mèo.Dường như mọi thứ có trong ngơi nhà của chúng tôi đều được nó đưa vào tranh.Mặc dù nó vẽ bằng những nét to tướng,nhưng ngay cả bát múc cám lợn,sứt một miếng cũng trở nên ngộ nghĩnh.Con mèo vằn vào tranh,to hơn cả con hổ nhưng nét mặt lại vô cùng dễ mến.Có cảm tưởng nó biết mọi việc chúng tôi làm và lơ đi vì không chấp trẻ em.

Gấp lại những bức tranh của Mèo,tôi lén lút trút ra một tiếng thở dài…

Bố mẹ tôi hào hứng mua sắm cho em gái tôi tất cả những gì cần cho công việc vẽ.Chú Tiến Lê tặng “đồng nghiệp” hẳn một hộp màu ngoại xịn.Chỉ có mặt Mèo là không thay đổi.Lúc nào cũng lem nhem,bị tôi quát thì xịu xuống,miệng đẩu ra.Tôi từng thấy nó rất ngộ với vẻ mặt ấy.Nhưng đấy là trước kia.Bây giờ tôi cảm thấy nó như chọc tức tôi…

Rồi cả nhà – trừ tôi – vui như tết khi bé Phương,qua giới thiệu của chú Tiến Lê,được mời tham gia trại thi vẽ quốc tế.Luật của cuộc thi là thí sinh phải vẽ một bức tranh theo đề tài tự chọn ngay trước mắt ban giám khảo.TRước khi đi thi,nó có vẻ cứ hay xét nét tôi,khiến tôi rất khó chịu.Nọ nhập tâm lời dạy của chú Tiến Lê:”Cháu hãy vẽ cái gì thân thuộc nhất với cháu”.

Một tuần sau em gái tôi trở về trong vòng tay dang sẵn của cả bố và mẹ tôi:Bức tranh của nó được trao giải nhất.Nó lao vào ôm cổ tôi,nhưng tôi viện cớ đang dở việc đẩy nhẹ nó ra.Tuy thế,nó vẫn kịp thì thầm vào tay tôi:”Em muốn cả anh cùng đi nhận giải”.

Trong gian phòng lớn tràn ngập ánh sáng,những bức tranh của thí sinh treo kín bốn bức tường.Bố,mẹ tôi kéo tôi chen qua đám đông để xem bức tranh của Kiều Phương đã được đóng khung,lồng kính.Trong tranh,một chú bé đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ,nơi bầu trồi trong xanh.Mặt chú bé như toả ra một thứ ánh sáng rất lạ.Toát lên từ cặp mắt,tư thế ngồi của chú không chỉ sự suy tư mà còn rất mơ mộng nữa.Mẹ hồi hộp thì thầm vào tai tôi:

- Con có nhận ra con không?

Tôi giật sững người.Chẳng hiểu sao tôi lại bám chặt lấy tay mẹ.Thoạt tiên là sự ngỡ ngàng.rồi đến hãnh diện,sau đó là xấu hổ.Dưới mắt em tôi,tôi hoàn hảo đến thế kia ư?Tôi nhìn như thôi miên vào dòng chữ đề trên bức tranh:”Anh trai tôi”.Vậy mà dưới mắt tôi thì…

Tôi không trả lời mẹ vì tôi muốn khóc quá.Bởi vì nếu nói được với mẹ,tôi sẽ nói rằng:”Không phải con đâu.Đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy”.

TIN LIÊN QUAN